Đây là quyển đầu tiên mình đọc của Murakami, giống như những người khác thôi, ban đầu mình cũng nghĩ nam chính chơi đồ =)) thiếu đạo đức nữa.
Cơ mà sau này đọc nhiều Murakami mình mới hiểu, ông hay viết về nhưng thứ mơ thực, phụ nữ trong truyện đôi khi xuất hiện như biểu tượng hơn là con người, và nhân vật chính thì khá là trong trạng thái mê man cảm xúc. Hắn lớn lên với cảm giác thiếu 1 nửa (chi tiết con 1 được đưa vào rất nhiều trong chuyện). Murakami viết những phần chạm sâu vào những góc khuất sâu thẳm của con người một cách bình thường đến khó chịu và khó ưa.
Tóm lại sách tay này thì nên đọc lại nhiều lần ở mỗi giai đoạn cuộc đời, mỗi lần trải nghiệm cuộc sống thì sẽ tìm thấy ý nghĩa câu chuyện ở một góc khác hơn. Thật ra mình khá đồng cảm được với nam chính trong quyển này, bạn thân mình cũng là một con người toàn hoài niệm và hay ám ảnh với những gì đã mất, ý tưởng hoá cuộc sống nữa. Nguyên nhân thì ai đọc cái blog này cũng hiểu, nhất là những câu chuyện về đời mình.
Về nhân vật Shimamoto, mình thấy cô ấy không chỉ là một người bạn thân cũ với những cảm xúc nguyên thuỷ đầu đời, cô ấy còn là tuổi trẻ và khiến Hajime được hiểu tuyệt đối, một cuộc đời có thể đã xảy ra. Thật ra ai lần đầu đọc mình nghĩ cũng thấy Hajime như chơi đồ thôi -)) vì Shimamoto kiểu
- background khá mờ
- gần như không có đời sống riêng cụ thể
- xuất hiện như một bóng ma
- luôn vào ban đêm, trời mưa, jazz
- Đĩa nhạc và cái phong bì đã biến mất
Nhưng ký ức về quá khứ lại rất thực và đẹp, nên mình phủ định nó luôn, mình cảm giác Shimamoto đại diện cho nostalgia, regret và 1 phần tuổi thơ không thể quay lại. Rằng trong cuộc đời cũng có những thứ siêu thực rồi biến mất như vậy, như 1 giấc mơ, không lời giải thích, không đầu không cuối.
Mình có đọc hiểu thêm về title của truyện thì
“South of the Border”: Gợi một nơi lãng mạn, xa xôi, không có thật rõ ràng, kiểu miền đất hứa cảm xúc.
“West of the Sun”: Dựa trên một câu chuyện Siberia về người bị ám ảnh phải đi về phía tây mặt trời tới phát điên.
=> cả title nói về:
Sự ám ảnh với thứ không thể đạt được.
Tức là con người luôn có một vùng thiếu hụt không thể lấp đầy hoàn toàn, mà có thể biến ký ức thành thứ thiêng liêng hơn đời thực (that’s that me.) Nếu cứ chạy theo “vùng trời phía tây mặt trời” — một ảo ảnh cảm xúc — thì sẽ tự phá hủy thứ mình thật sự đang có
Rate
6,5/10



Comments
Sign in with Google to leave a note.